Kính chào, quý khách! [ Đăng ký | Đăng nhập

ĐĂNG TIN

Giễu cợt hay đả kích

Mạng xã hội 31/01/2019

Author: jessicalai96

Giễu cợt hay đả kích người khác chưa bao giờ là đúng.

Đây là suy nghĩ đầu tiên của mình khi đọc một bài viết trong một nhóm kín trên facebook, gọi là nhóm kín chớ cũng hơn 117 nghìn thành viên.

Đại khái chuyện là thế này. Trong một group dành cho những người yêu thích ẩm thực, cho những bạn lần đầu vào bếp, và kể cả những tay bếp lành nghề, mọi người tụ họp lại để học hỏi và chia sẻ kinh nghiệm với nhau. Chợt một ngày có 2 tài khoản đăng cùng một nội dung (câu chữ tương tự, hình ảnh thì y hệt) nhưng cách nhau 7 tiếng. Và tất nhiên ban quản trị (BQT) nhóm đã vào cuộc. Lần này là một chị moderator (kiểm duyệt viên) đã ngay lập tức có mặt, chị chụp màn hình 2 bài viết trên và viết ngay một bài:

“Là sao đây cả nhà mình hic! Nhóm nấu ăn mà có cần phải ảo như này không ta ơi?

– 2 hình ảnh giống hệt nhau do 2 người đăng vào nhóm.

– Hoặc lập 2 fb với cùng một người vào nhóm đăng bài. Để làm chi vậy???

– Hoặc copy từ cùng một nguồn rồi một ngày đẹp trời đăng cùng 1 ngày.

– Hoặc ??? Không biết giải thích ra sao huhu M để đây mà không biết nói gì!!!

UPDATE

Sau khi M đăng hình này lên thì 10 phút sau không thấy bài của T đâu nữa. 15 phút sau cả 2 fb đều ko còn tìm thấy trong nhóm mình!

Hết chuyện ạh!!!”

Mọi chuyện sẽ không có gì vì chị ấy đang bảo vệ nhóm trong sạch và bảo vệ các thành viên của nhóm theo đúng nội quy để đảm bảo mục đích và ý nghĩa hoạt động của nhóm. Và mình xem bài viết của chị như lời nhắc nhở khéo léo đến các thành viên khác. Cho đến khi bài viết xuất hiện những comment mang tính chất đùa giỡn, có thể họ không có ý đùa nhưng từ cái nhìn của mình thì lại cảm nhận như vậy.

“Đây là đố mọi người tìm điểm khác nhau giữa 2 hình. Làm em tìm lòi mắt nãy giờ.” – Chị moderator vài thả haha và trả lời ngay bên dưới: “Có cần chị bay qua mát xa mắt cho em không?”

Bên dưới là những bình luận tương tự khác và chị moderator tiếp tục hăng hái thả haha và bình luận đáp trả. Chuyện trở thành chuyện đùa giữa mọi người khi không có nhân vật chính ở đó, vì một lý do nào đó bạn đã quyết định rời nhóm mất rồi.

Có một chị thành viên nhóm chắc cũng băn khoăn giống mình nên vào hỏi, lỡ đâu 2 tài khoản là cùng một người thì sao, lần đầu thực hiện thành công một món ăn, gửi bài chia sẻ thành quả đợi duyệt mà nhóm đông thành viên, lượng bài đợi duyệt nhiều cũng dễ hiểu, nên đợi sau 7 tiếng chưa thấy bài được đăng nên dùng một tài khoản khác đăng lại thì sao. Và nếu đúng là trường hợp này thì lỡ đâu bạn ấy sẽ tổn thương. Dầu gì cũng là thành quả lao động của bạn ấy, bỗng trái ngang trở thành trò cười. Chị moderator và một bạn khác vào trả lời: “…Tổn thương là sao em?…” và “Mình chỉ nói là 2 bạn ấy ở gần nhau nên rủ nhau làm chung cho vui mà cũng gây tổn thương nữa sao? Bạn thật là nhạy cảm quá đó!”

Uhm vậy chắc mình cũng nhạy cảm quá. Vì mình buồn khi chỉ có một bài viết đầy nghi vấn, không một câu khẳng định, không cho thấy là moderator đã trực tiếp liên hệ và tìm hiểu sự việc với 2 chủ tài khoản trên, chưa rõ thực hư thế nào mà mọi người vào đoán già đoán non, kết luận thế này thế kia rồi xem như chuyện đùa.

Các bạn có thấy giống mình không? Rằng họ đang đùa giỡn và giễu cợt người khác. Cảm thấy như đang chứng kiến một khung cảnh bắt nạt tập thể trên mạng xã hội (cyberbullying) mà đó giờ chỉ nghe trên báo đài ấy. Mà người bắt đầu và tham gia đều đã trưởng thành, có người còn đáng tuổi tiền bối của mình nữa. Chợt thấy bàng hoàng, buồn và cả sợ hãi nữa.

Mình không muốn im lặng nữa sau khi lặng thinh quan sát cả buổi chiều nên đã đăng một bình luận:

“Em không rõ thực hư sự việc và cũng không rõ BQT group đã làm việc với chủ 2 tài khoản trên như thế nào. Nhưng đây là cách nhìn của em, nếu bài viết này để thông báo hay “răn đe” các thành viên nhóm cần lưu ý nội quy hoạt động nhóm thì em hoàn toàn đồng ý. Còn nếu bài đăng này được đưa lên để mọi người thả “ha ha”, đùa giỡn, hay giễu cợt bạn ấy thì em hoàn toàn không đồng tình. Dẫu nếu bạn ấy có sai thì cũng có nội quy và BQT làm việc với bạn ấy. Và nếu việc làm của bạn ấy sai thì cũng không đồng nghĩa mình có quyền đem bạn ấy ra đùa giỡn. Em xin lỗi em không thể theo số đông mọi người trong trường hợp này. Sân chơi nào cũng có luật chơi, và việc tuân giữ luật chơi là việc tất nhiên, nhưng em nghĩ phải văn minh chị ạ. Giễu cợt người khác chưa bao giờ là đúng!

Chưa kể nội dung bài viết không cho thấy sự khẳng định mà toàn dùng nghi vấn??? Tại sao vậy ạ? Nói thật lần này em hơi buồn và đắn đo về mục đích tham gia nhóm của mình. Em tham gia để học hỏi, để chia sẻ, nhưng nhận lại những hình ảnh, thông điệp đả kích người khác như vầy. Nhìn mọi người tiếp tục công kích người khác chỉ vì những điều chưa rõ thực hư, em xin lỗi, em không kiềm được bức xúc của mình.”

Vâng, từ đâu mà chữ nghĩa mình tuôn ra nhiều thế không biết. Chắc bất bình quá. Cũng có người vào đăng bình luận đồng tình với mình. Nhưng tất nhiên chúng mình cũng chỉ là phần nhỏ trong số đông.

Nhớ hồi học tác phẩm Cố Hương của Lỗ Tấn, nhớ nhất câu: “Cũng giống như những con đường trên mặt đất; kỳ thực, trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi mới thành đường thôi.” Và mình cũng có đọc về “trí tuệ đám đông” nên ngay từ khi đó mình nhận ra rằng thì ra ranh giới giữa đúng và sai nó sẽ khác với mỗi người, cái đám đông cho là đúng nhưng chưa chắc đã đúng với mình hay với người khác không thuộc đám đông đó.

Ừ thế, nên mình chấp nhận tư duy khác biệt của các chị ấy. Mình cũng chẳng quan tâm họ vào thả phẫn nộ cho bình luận của mình, vì đối với họ việc họ làm vẫn đúng. Mình không sao cả! Chấp nhận khác biệt để phát triển thôi. Với lòng tôn trọng mình không trao đổi qua lại nhiều vì điều ấy chỉ khiến sự việc thành một cuộc cãi vả không đáng có, đi ngược lại mục đích bày tỏ quan điểm của mình.

Rồi đỉnh điểm của sự thất vọng là có một chị khác bình luận ngay bên dưới:

“… Thứ 1: Group này nhiều nhất là mấy cô mấy chị lớn tuổi, em muốn nói gì viết gì nên cân nhắc…

Thứ 2: Việc em vào Group là vì cái gì là lí do cá nhân của em (không ai ép cũng không ai bắt buộc). Em không thể nói những câu chung chung ảnh hưởng đến các cô, các chị…”

Như mình nói mình đã rất bất ngờ vì đối với mình họ đều đã trưởng thành và lớn hơn mình nhiều mà lại mở đầu công kích người khác. Còn sau bình luận này thì mình lại còn sợ hơn, thì ra vì họ lớn tuổi nên mình phải cẩn thận mà nghĩ đến cảm nhận của họ, còn họ quăng cho mình một mớ cảm xúc chẳng khác gì hình ảnh bắt nạt và đả kích thì việc mình nhìn nhận ấy là tự do mình, tự làm tự chịu. Ngược lại, vì tôn trọng nên mình muốn nói lên ý kiến nhắc nhở mọi người còn đó một khả năng nhỏ nhoi có thể làm đau người khác, dẫu biết đi ngược lại đám đông, chỉ muốn chuyện dừng lại một cách có chừng mực tránh tổn thương bất kỳ ai. Ừ thì không cùng tư duy, ý chính nằm ở chỗ khác nhưng người ta lại xem trọng chuyện khác. Thôi vậy, mình quyết định rời nhóm, sau lời khuyên của những người bạn, anh chị thân thiết. Ở lại và tiếp tục tham gia mà lòng không hăng hái như trước thì cũng không ích gì. Vả lại lần này có lẽ trở thành kinh nghiệm xương máu luôn í.

Chỉ muốn ghi lại chuyện này như một trải nghiệm. Để mai sau có đọc lại có thể nhìn lại mình đã từng có lúc như thế này. Với lại cảm xúc tiêu cực sau sự việc này mình nghĩ viết ra hết rồi quẳng ra sau đầu cho lòng nhẹ hơn. Cất hết vào đây, không nghĩ đến nữa. Cũng bởi cá tính “hơi” mạnh nên mới làm chuyện thế này đây. Đâu biết sau này có còn dũng cảm vì lý tưởng mà lên tiếng nữa không.

Sẵn đây cũng muốn nhắn nhủ, cũng trong sáng hôm qua, mình đọc một bài báo về một cô giáo người Hàn đã tự tử vì áp lực dư luận sau khi phụ huynh tin vào lời nói dối của con mà phát tán thông tin ấy cùng nhiều chi tiết thuê dệt trên mạng xã hội. Sự việc ngả ngũ khi cô giáo trẻ qua đời và đứa trẻ thừa nhận đã nói dối. Giới chức trách vào cuộc nhưng sẽ chẳng gì thay đổi. Cô gái trẻ không thể sống lại, người làm sai vu khống kia núp sau những cái nick ảo mà cảnh sát bảo chưa thể truy tố vì không có bằng chứng trực tiếp.

Chắc một phần vì bài báo này nên mình “nhạy cảm” hơn chăng?

Thật đáng sợ!

Các bạn ơi, hãy bảo vệ mình và mọi người xung quanh nhé. Thế giới ảo nhưng tác động và hậu quả là thật đấy. Sẽ có người thật sự tổn thương và bị đau vì những điều ấy. Đừng biến bản thân thành thủ phạm và người khác thành nạn nhân.

Author: jessicalai96

Tổng lượt xem 265, hôm nay 1

  

Trả lời

Bạn phải đăng nhập mới viết nhận xét được.

Facebook Friends